Tác giảCẩn Dư
Thể loạiNgôn Tình, Đô Thị
NguồnTruyện Chữ
Lượt xem∞ 5,008
Tình trạngHoàn thành
Số chương91 chương
Cập nhật1 tuần trước

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Chu Túc nhiều năm ăn chơi trác táng, nổi tiếng phong lưu đa tình, nhưng do xuất thân cao quý, địa vị hơn người, bên cạnh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.

Anh thích những mối tình một đêm ngắn ngủi, chơi đùa thoả thích trong một khoảng thời gian nhất định, đây là thói quen từ trước đến nay của anh, lạnh nhạt đến và cũng lạnh nhạt đi.

Sau này gặp được Diệp Thanh Nghiêu.

Cô thanh thuần, bình tĩnh, cao không thể với tới, chính là đạo cô thanh tu trong núi không vướng bụi trần.

Mỗi lần nhìn anh, ánh mắt cô luôn nhàn nhạt như đang nhìn một món hàng rẻ tiền. Ánh mắt đó chưa bao giờ dừng lại quá một giây, chỉ nhàn nhạt cười giễu:

“Chu tiên sinh, tôi một lòng hướng đạo, không yêu đương.”

Chu Túc biết, báo ứng của anh tới rồi.

Hôm ấy, sau khi cùng bạn bè đi cắm trại về, Chu Túc gặp phải trận bão tuyết, bị kẹt lại giữa núi.

Trong lúc tìm nơi trú chân, giữa màn tuyết bay đầy trời, một thiếu nữ khoác đạo bào trắng xuất hiện, tay xách chiếc đèn lồng có in hoa mai. Tóc dài buông đến vai, dáng đứng cô đơn giữa gió tuyết mịt mù, ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn lồng hắt lên gương mặt thanh tú, sạch sẽ như chẳng vướng bụi trần.

Khoảnh khắc cô mỉm cười cất tiếng, Chu Túc nghe rõ tiếng tim mình đập loạn.

 

Tiểu kịch trường:

Khi nghe nói Chu Túc đang theo đuổi một tiểu đạo sĩ, bạn bè anh ai nấy đều nhíu mày khinh bỉ, cười anh mắt mù —

“Chẳng lẽ anh ta lại đi thích một vị đạo sĩ à?”

Sau đó, mọi người thật sự gặp được vị tiểu đạo sĩ ấy.

Hôm ấy mưa lất phất, cô cầm ô mà đến, áo đạo bào màu lam tro, eo thon như liễu, tóc búi cao cài trâm gỗ, bước đi tao nhã, mỉm cười cúi đầu chào mọi người — khí chất thanh nhã, dung mạo linh khí, như tiên nữ giữa trần gian.

Mọi người mới chợt nhận ra — Không phải Chu Túc mù mắt, mà là anh... nhìn trúng một nàng tiên giáng trần!

Tưởng rằng Chu Túc đã “ăn chắc” được tiểu đạo sĩ, nhưng khi lại gần mới nghe thấy giọng anh nhỏ nhẹ, khẩn thiết:

“Em yên tâm, gà với vịt anh cho ăn cả rồi, đồ của em anh cũng giặt sạch rồi, củi còn lại ngày mai anh sẽ chẻ... Em cho anh ở lại thêm chút nữa được không? Anh xin em đấy.”

Một nam chính tự cho mình là kẻ phong lưu đi qua ngàn vạn bụi hoa nhưng chẳng vướng một phiến lá, cuối cùng lại sa chân, say mê nữ chính đến một bước không rời.

Một kẻ đào hoa giảo hoạt vs. một tiên tử bề ngoài thanh khiết bên trong nội tâm tối đen sâu thẳm.

#Câu chuyện về Chu Túc và nghiệp báo nhỏ của anh ta#

#Kẻ phong lưu vấp ngã#

#Lãng tử rơi vào lưới tình#

"Tôi dùng sự lãng mạn làm điều kiện đánh cược với gió trăng, chỉ mong đổi lấy em một đời không lùi không bỏ."

— Chu Túc

DANH SÁCH CHƯƠNG

91 chương
Trang 1/1 · 100 chương/trang
Chương 1: Hủy bỏ hôn ước, tìm người phù hợp. local Chương 2: Anh chưa bao giờ thất thố như vậy local Chương 3: Bị cô ấy điều khiển local Chương 4: Tìm thấy rồi, chính là cô ấy. local Chương 5: Chỉ nhằm vào anh thôi local Chương 6: Tiểu đạo trưởng cũng biết chơi thật nhỉ local Chương 7: Gần như thỏa hiệp, gần như dỗ dành local Chương 8: Thì ra anh ngây thơ như vậy local Chương 9: Thổ huyết local Chương 10: Chu tiên sinh đang tỏ tình với tôi sao? local Chương 11: Một người không quan trọng local Chương 12: Hiển nhiên là không muốn gả cho Chu Túc local Chương 13: Hắc liên hoa trở về (ý chỉ Diệp Thanh Nghiêu) local Chương 14: Ai mới là vị hôn thê local Chương 15: Cô ấy mới là vị hôn thê thật sự. local Chương 16: Lão tử muốn có cô ấy local Chương 17: Em đang đợi ai à ? local Chương 18: Không hủy hôn có được không? local Chương 19: Vậy là thực sự thích cô ấy sao ? local Chương 20: Anh ấy à ? Đang chú tâm chờ đợi cô ấy. local Chương 21: Nhìn anh yếu ớt quá, có muốn bồi bổ gì không ? local Chương 22: Lo lắng local Chương 23: Em nhìn tôi một cái đi !! local Chương 24: Chu tiên sinh xin hãy tỉnh táo!! local Chương 25: Không có mong muốn gì khác, chỉ muốn gặp cô ấy. local Chương 26: Việc bảo vệ cô gái mình thích là điều đương nhiên. local Chương 27: Cậu chủ của anh sống chết ra sao cũng chẳng liên quan đến tôi ! local Chương 28: Đột nhiên thấy đau quá, rất đau. local Chương 29: Em không thể thương tôi nhiều hơn một chút sao ? local Chương 30: Em cũng rung động vì anh ấy sao ? local Chương 31: Em muốn tôi làm sao dỗ dành em ? local Chương 32: Để em mỗi ngày đều nhớ đến anh. local Chương 33: "Cô không còn gì để dựa vào, nên anh nguyện làm chỗ dựa cho cô cả đời." local Chương 34: So với Diệp Thanh Nghiêu, những thứ này chẳng thể gọi là quý giá. local Chương 35: Tôi ở đây, tôi bảo vệ em. local Chương 36: Khiến anh vừa yêu vừa hận, muốn buông cũng không thể. local Chương 37: Cô tiểu thư chỉ biết đòi ăn. local Chương 38: Tôi đang thích em đấy local Chương 39: Sợi dây ràng buộc của định mệnh. local Chương 40: Anh ấy là người quan tâm như cha nhưng lại là kẻ chiều chuộng mù quáng local Chương 41: Tôi sẽ lo hậu sự cho anh. local Chương 42: “Mẹ nó, tôi không nỡ mắng em.” local Chương 43: “Chắc anh điên thật rồi, lại dùng cái giọng hèn mọn đến thế để van xin một cô gái.” local Chương 44: “Em để tôi cõng một chút thì chết à?!” local Chương 45: “Vậy thì anh cứ việc chết đi.” local Chương 46: Tà môn ngoại đạo local Chương 47: "Tôi lại còn phải đào hố chôn anh nữa, phiền chết đi được." local Chương 48: Tôi nguyện làm tín đồ của em. local Chương 49: Rõ ràng ở ngay trước mắt, vậy mà vĩnh viễn không thể chạm tới. local Chương 50: “Từ nay về sau, đừng gọi tôi là mẹ nữa.” local Chương 51: “Tôi phải làm thế nào... mới có thể khiến em động lòng?” local Chương 52: Thanh Nghiêu à, em rất tốt local Chương 53: “Đồ tặng em thì không thể làm qua loa được.” local Chương 54: Đèn dầu đã vỡ rồi local Chương 55: Anh điên thật rồi local Chương 56: "Mê muội đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm nào." local Chương 57: "Là tôi sai rồi…có được không?" local Chương 58: Coi anh là thứ gì đó... dơ bẩn. local Chương 59: Không dám quay đầu nhìn lại local Chương 60: Trong lòng Chu Túc là một mảnh chua xót, giọng điệu đầy uỷ khuất local Chương 61: “Chiếm hữu bệnh hoạn, đến chết không rời.” local Chương 62: Anh ấy thật đáng thương. local Chương 63: "Giống hệt một con chó hoang vẫy đuôi cầu xin một chút yêu thương." local Chương 64: Đau đến tột cùng, gọi tên cô vẫn dịu dàng đến lạ. local Chương 65: Vậy là đủ rồi…Diệp Thanh Nghiêu. local Chương 66: "Đến tận lúc chết, anh vẫn một lòng một dạ yêu cô." local Chương 67: Sống là tốt rồi local Chương 68: "Cô không nhìn thấy trong mắt anh là những giọt lệ chan chứa đau lòng, vỡ vụn đến tột cùng." local Chương 69: “Nhưng chỉ có anh, mới xem cô ấy là mặt trăng.” local Chương 70: “Yêu nhau, rồi có con với người mình yêu… là cảm giác thế nào nhỉ?” local Chương 71: Chúc mừng Chu tiên sinh đã trở về từ cõi chết local Chương 72: Trong giọng nói tràn đầy sự cưng chiều dành cho người trong lòng local Chương 73: Giọng anh khàn khàn, nhưng vẫn dịu dàng local Chương 74: Chu Túc đột nhiên đỏ mặt local Chương 75: Đẹp không? Chu Túc. local Chương 76: Diệp Thanh Nghiêu bỗng nhiên đưa tay vòng qua vai anh local Chương 77: Trái tim khô cằn của anh như tìm được suối nguồn ngọt ngào local Chương 78: Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, trái tim anh tan chảy mềm nhũn local Chương 79: Điên cuồng muốn yêu cô ấy local Chương 80: Chúng ta kết thúc rồi, Tư Minh Yến local Chương 81: Tôi sẽ luôn yêu em, chỉ yêu em. local Chương 82: Chu Túc, anh thật tốt. local Chương 83: Chúng tôi sắp kết hôn rồi local Chương 84: Bắt đầu nhớ đến Chu Túc local Chương 85: Kết thúc chính văn local Chương 86: Phiên ngoại 1 - Hôn nhau local Chương 87: Phiên ngoại 2 - Chìm đắm local Chương 88: Phiên ngoại 3 - Kiều thê local Chương 89: Phiên ngoại - Tình cảm của tuổi thiếu niên. local Chương 90: Phiên ngoại 5 - Em rốt cuộc khi nào thì gả cho anh đây!? local Chương 91: Chương 91: Phiên ngoại 6 - Anh yêu em hết thuốc chữa! local